BÀI ĐƯỢC QUAN TÂM

            Năm 2011 và trước:

    MỚI:

    kênh youtube đã có các video vũ điệu: cuồng điên; Passion... thực sự, không bị biên tập, cắt ghép...: 

    https://www.youtube.com/channel/UC98TQnPgnpjfLTEN8eeqzsQ

    Phẩm chất, nghị lực phi thường

     Nick1. Nghị lực phi thường của chàng trai cụt tứ chi :
    (Zing) - Nick Vujicic từ khi sinh ra đã khuyết chân và tay. Tuy nhiên, anh không đầu hàng số phận mà vẫn chơi golf, lướt sóng và bơi rất giỏi.
    Chàng trai dũng cảm 26 tuổi này chỉ có một chiếc chân rất nhỏ bên hông trái. Nhờ

    vậy mà anh giữ cân bằng được cơ thể. Anh tận dụng chiếc chân nhỏ này để đánh máy, viết và nhặt đồ.
    Nick đùa vui vẻ: “Tôi gọi chiếc chân nhỏ xíu của tôi là cẳng gà. Tôi không biết sẽ ra sao nếu thiếu nó. Khi tôi bơi, cơ thể tôi nổi trên mặt nước vì 80% cơ thể tôi là phổi và chiếc chân đó đóng vai trò là đòn bẩy để tôi bơi được”.
    Có rất nhiều cô gái muốn kết hôn cùng Nick. Chàng thanh niên này cũng rất mong muốn có một gia đình hạnh phúc và đang chờ đợi tìm được người bạn đời phù hợp.
    Khi được sinh ra, bố Nick quá sốc đến nỗi ông chạy ra khỏi bệnh viện và nôn mửa. Mẹ Nick đã phải một mình nuôi con cho tới khi anh được 4 tháng tuổi. Hiện giờ vẫn chưa có lời giải thích nào thỏa đáng cho khuyết tật của anh, chỉ biết anh bị dị tật bẩm sinh Phocomelia. Bố mẹ Nick đã nhiều lần dằn vặt không hiểu vì sao sự không may mắn đó lại ập tới gia đình họ.
    Nick tâm sự: “Mẹ tôi là một y tá và mẹ biết cách chăm sóc rất tốt cho bản thân mình trong lúc mang bầu. Tuy nhiên, khi sinh tôi ra mẹ vẫn tự đổ lỗi cho mình. Bố mẹ tôi đã làm tất cả để tôi có thể sống độc lập được. Ngay từ khi tôi 18 tháng tuổi, bố tôi đã dạy tôi bơi và tiếp thêm nghị lực cho tôi. Sau đó khi tôi 6 tuổi, bố tôi dạy tôi đánh máy. Mẹ tôi sáng tạo ra một thiết bị bằng nhựa để hỗ trợ tôi cầm bút”.
     NICK NGOÀI ĐƯỜNG
    Với sự giúp đỡ của gia đình, bạn bè, Nick đã cố gắng vượt qua những khiếm khuyết của mình để trở thành biểu tượng của sự vượt khó. Anh đã được đi tới 24 nước trên thế giới.
    Nick kể lại: “Khi tôi 13 tuổi, tôi có đọc bài báo về một người khuyết tật. Người này đã vượt qua khó khăn để đạt được nhiều điều vĩ đại và giúp đỡ người khác. Người đó còn biết chơi golf bằng cằm. Tôi nhận ra vì sao thượng đế lại tạo ra hình hài tôi như thế này: Để mang lại hi vọng và niềm tin cho người khác. Kể từ đó, tôi cảm ơn vì tất cả những gì mình có và không oán hận với những khiếm khuyết trên cơ thể mình. Tôi soi gương và thấy mình không có chân và tay. Nhưng thượng đế đã cho tôi mắt sáng và tôi sẽ tận dụng những thế mạnh của bản thân”.
    Năm 1990, Nick đạt danh hiệu Công dân trẻ của năm vì sự dũng cảm và vượt khó.
    Năm 2008, Nick tới bang Hawaii, Mỹ và gặp Bethany Hamilton, người bị cá mập cắn mất 1 cánh tay khi 12 tuổi nhưng rất giỏi về môn lướt ván. Nick khâm phục người phụ nữ này và quyết tâm học hỏi.
    Năm nay anh sẽ tiếp tục đi du lịch vòng quanh thế giới với điểm đến là Nam Mỹ và Trung Đông.
     NICK "BAY"
     NICK CHƠI GOLF
     NICK  LƯỚT VÁN
     NICK VIẾT BẰNG MIỆNG

    dl
    Theo DM


    2.Nghị lực phi thường của ’cô gái bóng rổ’

    Qian Hongyan, một cô gái Trung quốc, nổi tiếng với tên gọi "cô gái bóng rổ", đã bị cụt 2 chân sau một tai nạn ô tô khi Qian mới 3 tuổi (năm 2000).
    Gia đình Qian không đủ khả năng kinh tế để lắp những thiết bị hiện đại hỗ trợ việc đi lại, nên mọi người phải gắn tạm 1 quả bóng rổ vào phần dưới cơ thể của Qian. (trước đó, Qian phải di chuyển bằng 2 tay)
    Hình ảnh Qian và quả bóng rổ đã trở nên quen thuộc với mọi người.
    Vì thế, người ta gọi Qian là "cô gái bóng rổ."
    QIAN TẬP BƠI
    Qian là cô gái rất giàu nghị lực và luôn mơ ước được thi đấu tại Olympic.
    Một ngày Qian bơi tầm 2000 mét chỉ để cố hết sức mình hiện thực hóa giấc mơ Olympic.

    QIAN ĐƯỢC HƯỚNG DẪN BƠI

    QIAN DI CHUYỂN
    Qian có thể di chuyển bình thường  nhờ một cặp chân giả.

    (nguồn "congannghean.vn, congannghean.com.vn")


    3.Nghị lực phi thường của một nữ doanh nhân
     KTNT - Ít ai ngờ, người phụ nữ có đôi chân tàn tật ấy đã vượt qua mặc cảm, tự ti, thành lập một cơ sở chuyên làm nghề trang trí hoa văn và khảm trai lên gỗ, cho thu nhập trên 100 triệu đồng/năm. Đó là tấm gương vượt lên số phận của chị Nguyễn Thị Hương ở thôn Vạn Điểm, xã Vạn Điểm (Thường Tín - Hà Nội).
    Tấm gương vượt khó
    Chúng tôi đến thôn Vạn Điểm vào một buổi chiều thứ 7 tràn ngập nắng. Con đường vào thôn phơi la liệt gỗ, mỗi gia đình là một xưởng chế biến gỗ với tiếng động cơ chạy ồn ào. Nhưng khi nói đến nghề trang trí hoa văn và khảm trai lên gỗ, ai cũng nhắc tới chị Hương, một tấm gương vượt khó của làng.
    Ngôi nhà của chị khang trang nằm giữa thôn Vạn Điểm, tầng 1 chính là xưởng sản xuất. Dù đang bận nhưng chị Hương vẫn vui vẻ kể cho chúng tôi nghe về những ngày gian khó của mình.
    Cơ sở của chị hiện có 25 thợ đang làm việc chính thức. Trừ chi phí, mỗi năm chị thu lãi trên 100 triệu đồng. “Để có thành công như hôm nay, tôi đã phải trải qua rất nhiều sóng gió của cuộc đời”, chị nói.
    Từ khi cất tiếng khóc chào đời, Hương đã rất ốm yếu. Năm lên 2 tuổi, bệnh của chị càng trở nên trầm trọng. Những ngày sau đó, chị phải sống trong nước mắt và quằn quại với nỗi đau khi hai chân bị teo lại. Kể từ ngày ấy, chị phải sống rất thiệt thòi cả về tinh thần lẫn vật chất. Không được đến lớp do bệnh tật và nhà nghèo, chị phải mượn sách vở của bạn bè để tự học với quyết tâm không cam chịu số phận.
    Khi 22 tuổi, chị nhận thấy thôn Vạn Điểm có nghề chế biến gỗ rất phát triển. Trong khi đó, nghề trang trí hoa văn và khảm trai lên gỗ rất ít người làm, không ngần ngại, chị quyết tâm theo học. Là người thông minh nên chị học nghề rất nhanh và được nhận làm thợ chính thức. Với sự khéo tay và số vốn dành dụm được sau 2 năm làm việc vất vả, chị mạnh dạn mua một căn nhà trị giá 16 triệu đồng để làm xưởng sản xuất và thuê người làm. “Lúc này, tôi phải chịu rất nhiều áp lực do sự phản đối của người thân. Họ cho rằng, tôi không thể làm được chỉ vì tôi là người tàn tật”, chị Hương kể.

    Cơ sở của chị Hương lúc nào cũng đông vui.
    Nhưng bằng quyết tâm vượt lên số phận, chị vẫn kiên định theo nghề. Dần dần, chị Hương nhận thêm rất nhiều con em các gia đình có hoàn cảnh khó khăn, các em tàn tật vào làm việc. Chị cho biết: “Ban đầu, sản phẩm làm ra chưa đáp ứng được yêu cầu do tay nghề các em còn thấp. Mặt khác, khi thấy người làm đều tàn tật nên khách hàng chưa tin tưởng”. Quyết tâm đến cùng, chị đầu tư trang thiết bị, đồng thời đào tạo nghề cho các em. Tiếng lành đồn xa, sản phẩm từ cơ sở chị Hương làm ra được bạn hàng ưa chuộng, hàng sản xuất không đáp ứng đủ nhu cầu. Lúc này, chị tin rằng, mình đã thành công.

    Đón nhận thành công
    Cơ sở của chị ngày càng ăn nên làm ra và tạo công ăn việc làm thường xuyên cho nhiều lao động. Có thu nhập tốt, chị Hương đã dành dụm tiền để xây dựng một căn nhà nhằm mở mang cơ sở và tạo điều kiện có chỗ ăn ngủ cho những người ở xa. Năm 2005, một ngôi nhà hai tầng khang trang, rộng rãi mọc lên ngay giữa thôn Vạn Điểm trong sự ngỡ ngàng của người dân. Từ đó, tiếng tăm về một người phụ nữ tàn tật vượt lên số phận để làm giàu được người dân lan truyền rộng khắp. Chị đã vinh dự được nguyên Thủ tướng Chính phủ Phan Văn Khải tặng Bằng khen vì đã có thành tích vượt lên số phận, không chỉ làm giàu cho mình mà còn tạo công ăn việc làm thường xuyên cho nhiều người.

    Lại Hòa Giang, 20 tuổi, công nhân làm trong cơ sở của chị Hương cho biết: “Làm việc tại cơ sở của cô Hương chúng em có cảm giác như đây là ngôi nhà thứ hai của mình. Cô chỉ bảo chúng em rất nhiệt tình. Cô đúng là người mẹ thứ hai trong cuộc đời chúng em”. Năm 2006, chị Hương được Hội Bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam trao tặng Bằng khen vì đã có thành tích xuất sắc trong lao động sản xuất, kinh doanh năm 2005- 2006. Năm 2007, chị được lựa chọn là người tàn tật làm kinh tế giỏi nhất tỉnh Hà Tây (cũ) và được cấp giấy chứng nhận: “Gương người bảo trợ điển hình đạt giải thưởng chương trình: Alaxan-chiến thắng nỗi đau”.

    Với nghị lực phi thường và lòng quyết tâm vượt khó, người phụ nữ tàn tật đã trở thành tấm tương sáng mà người dân Vạn Điểm vẫn thường ca ngợi.

    Xuân Thuỷ
    (nguồn "www.kinhtenongthon.com.vn")


    4.Bé gái 10 tuổi nuôi 5 miệng ăn
    Hanoinet - Mẹ mất sớm, bố phát bệnh tâm thần, bà nội mù lòa, 2 em nhỏ dại - đó là những gánh nặng quá lớn đang đè sập đôi vai non nớt của một cô bé 10 tuổi.
    Về miền tây Nghệ An mùa này, cái lạnh như xé nát từng lớp da thịt. Trong căn nhà hoang tàn dưới chân núi, một người đàn ông ngơ ngác đứng ngửa mặt nhìn lên trời giữa cơn mưa phùn. Từ trong nhà, một đứa bé gầy còm, đen thui gọi: “Bố ơi vào ngồi bếp cho đỡ lạnh”. Người đàn ông quát: “Mày thì biết gì, tao đang sưởi nắng đây mà mày không biết à…”.Cô bé Anh dẫn đường cho chúng tôi giải thích: “Chú ấy tên là Bổng, bị tâm thần đã mấy năm nay rồi”.
    Anh Bổng họ tên đầy đủ là Đặng Văn Bổng, 43 tuổi, trú xóm 2, xã Nghĩa Thuận, thị xã Thái Hoà (Nghệ An). Năm 2006, vợ anh Bổng bị bệnh động kinh rồi chết đột ngột, để lại cho anh 3 đứa con gái là Đặng Thị Hồng (10 tuổi), Đặng Thị Linh (7 tuổi) và Đặng Thị Minh, 6 tuổi. Ngoài 3 đứa con thơ dại, anh Bổng còn phải nuôi mẹ già là bà Vũ Thị Thân (87 tuổi) mù lòa.
    Sau nỗi đau mất vợ, anh Bổng bỗng dưng phát điên, cứ ngẩn ngơ ngơ ngẩn. Người trụ cột gia đình thoắt trở thành gánh nặng. Có hôm lên cơn, anh đánh cả bà cả cháu. Họ hàng thấy vậy liền đưa cô con gái út của anh về ở với bà ngoại. Anh em cũng góp tiền đưa anh tới bệnh viện chữa trị nhưng cũng chỉ được một thời gian thì hết tiền, anh phải về nhà tự điều trị.
    Gánh nặng gia đình giờ đè nặng lên vai bé Hồng. Mới 10 tuổi, Hồng đã cáng đáng mọi việc trong nhà, từ nuôi bố tâm thần, chăm bà nội mù lòa đến chăm đứa em thơ dại. Hồng phải nghỉ học, cháu tâm sự với chúng tôi mà nước mắt không ngừng lăn trên má: “Chú à không biết đến khi nào bố cháu đỡ bệnh nhỉ. Gia đình cháu khổ nhất ở cái xã này, khổ đến nỗi hằng ngày chỉ ăn mỗi cơm nhạt, rau cũng không có mà ăn chưa nói đến chuyện cá thịt. Trước kia mẹ cháu chưa mất, gia đình còn được ăn con cá, nhưng từ ngày mẹ mất đến nay chẳng có lấy một bữa ăn ngon. Vì không có tiền nên cháu đã phải nghỉ học để làm việc thay bố….”.
    Hồng kể, nhà đã nghèo mà ngày nào bố cũng đập phá, cháu bé quá không biết phải làm sao. Có khi bố đi liền mấy ngày không về, mấy chị em lại phải nháo nhào đi tìm.
    Nhà có 2 sào ruộng nhưng không có người làm nên phải cho thuê. Cháu Hồng thì làm đủ việc, từ cấy thuê, chặt mía, đốn củi… miễn sao có thể mang tiền về chăm cho gia đình. Cháu Linh đang học lớp 3 nhưng gia đình không có tiền nên cũng sắp nghỉ học theo chị đi làm thuê.
    Căn nhà anh Bổng nằm chênh vênh bên mép núi tựa căn nhà hoang, trong mưa lạnh lại càng xiêu vẹo. Trong ngôi nhà ấy có những phận người đang rất cần sự dang tay giúp đỡ của cộng đồng.

    (nguồn : Báo Kinh tế & Đô thị )

    Võ Thái Sơn
     

     

    Select a Language

    LANGUAGE:
     
      TIME (WBG)
     

    images/resized/images/stories/anhdep/vo thai son half marathon 2015_68_46.jpgimages/resized/images/stories/anhdep/vo thai son vo times wbg_68_46.jpgimages/resized/images/stories/anhdep/donghuong1_68_46.jpgimages/resized/images/stories/anhdep/vo son vo vothaison_68_46.jpgimages/resized/images/stories/anhdep/vo thai son tu thien thien nguyen_68_46.jpgimages/resized/images/stories/anhdep/time_wbg_0875_67_68.jpgimages/resized/images/stories/anhdep/vo thai son vietwater_68_46.jpgimages/resized/images/stories/anhdep/img_3144_sau_68_46.jpg
    Hiện có 33 khách Trực tuyến
    Số lần xem bài viết : 331173425
    Thống kê truy cập:
    mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
    mod_vvisit_counterTất cả7431917764